Thứ Năm, 7 tháng 1, 2010

to all the loves that bring us to life



" So i have one question,
if we can love someone so much,
how will we be able to handle it the one day when we are separated?
And, if being separated is a part of life,
and you know about separation well.
Is it possible that,
we can love someone and never be afraid of losing them?
At the same time, I was also wondering.
Is it possible that,
we can live our entire life without loving anyone at all? "

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2009

buồn gì cho vui bây giờ?

Buồn ngủ đó :D. Những cơn buồn ngủ cứ kéo dài mãi như không có điểm dừng, khoa học nói rằng cơn buồn ngủ là sự nghỉ ngơi của các tế bào thần kinh vỏ não. Nói chính xác hơn, đó là quá trình ức chế tự vệ, không biết có phải cơ chế này ở mình nó bị kích thích đột biến hay không mà dạo này mình lúc nào cũng buồn ngủ. Bé gái có lần hỏi mỗi lần gặp chuyện không vui chị hai thường làm gì, mình nói tao đi ngủ á. Nên mình nghĩ dạo này mình phòng vệ hơi quá đáng đây, toàn ngủ suốt thôi.
Không định buồn đâu nhưng mà chẳng biết làm gì khi lúc nào cũng chỉ có một mình. Buồn ngủ thì ngủ thôi, ngủ dậy lại thấy vui à.
Chỉ là mắc phải căn bệnh phổ biến của dân đô thị đó là cô đơn. Cũng chẳng rõ là tại mình hay tại ai nhưng nó đã là như vậy rồi. Càng sống lâu lại càng ngần ngại. Hành trình của mỗi người sẽ luôn là một mình, đã xác định như vậy rồi nhưng tại sao vẫn không thôi đau thương.
Có những ngày đi không nghỉ chân, mệt mỏi nào cũng không xá gì, nếu có thể thu hết những điều mình muốn vào trong tầm mắt, nắm đầy tay những gì mình thích, rồi thì sao? Kết quả vẫn thấy thật ê chề. Chắc mình có bệnh thiệt :)).
Năm nay là một năm thất thu đối với bản thân nè. Tự thấy là mình đã già đi nhiều nhưng cái kho tích luỹ vẫn còn vơi lắm :D. Nên đã quyết định rồi, mình sẽ phải ra đi nhiều hơn, những ngại ngần sẽ phải được dẹp bớt. Nếu đời lỡ có buồn thì mình cũng sẽ không sợ nữa.

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

viết vội lúc nửa đêm

Mấy ngày nay, trời tự nhiên trở lạnh, Sài Gòn đầy gió, người ngợm lơ lửng như thể đi lạc vào một nơi nào đó xa lạ... gió thổi lồng lộng, trời thì cứ lạnh dần.
Nghỉ làm mấy bữa mà tâm trạng u uất hẳn, ngồi nhà thấy nhiều lúc thật là vô dụng. Rồi mấy bữa nay cố ra ngoài nhiều chút, đi lang thang suy tính coi sẽ làm gì? Thật sự thì không phải là không biết làm gì, nhưng có cái gì đó cứ làm mình chần chừ hoài, do dự, không nhanh nhẹn lên được. Thấy mắc cười, cũng có ngày tinh thần lên như diều no gió, có ngày thì như diều đứt dây. Thấy chao đảo. Ngồi một chỗ nhiều quá làm đầu óc mụ mị không muốn suy tính gì nữa, tới đâu hay tới đó.
Bữa trước quay lại blog mới thấy bỏ đi thật là tiếc, nghĩ thế nào mà bây giờ đã lại ngồi ở đây rồi, lại viết lăng nhăng. Ừ thì thôi viết ra cho nhẹ bớt, giữ mãi trong người thấy rất mệt.
Bữa ngồi nói chuyện bạn nói thèm một đứa con mà chưa có ý định lập gia đình, thấy bạn cũng nhiều tâm sự nhưng mình thì nói thật là không thể tiếp nhận thêm tâm sự của ai nữa :-s. Nhiều khi không biết nói gì, im lặng thì cũng dở mà nói bậy thì càng dở hơn. Mình mong bạn sớm tìm được người vừa ý, tạo lập mái ấm gia đình, sớm có được con cái như mơ ước. Chuyện bình thường mà nhiều lúc thấy xa xôi quá :D.
Dạo này chúng cưới hỏi liên tục làm một người già cỗi chai sạn như mình cũng cảm thấy sốt ruột. Mấy cái đám cũng làm mình tốn không ít mà đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, mừng cho mấy bạn không được nhiêu cũng thấy thương tụi nó :), ai biểu cưới sớm chi lúc mình còn bần hàn hehe. Vậy là thêm một mớ nữa theo tiếng gọi hôn nhân òi, yên ổn được cũng mừng. Đi đám chỉ sợ nhất bị hỏi bao giờ tới lượt mình. Chả biết nói sao nên toàn cười trừ, riết rồi như khỉ, ai đụng tới cũng nhe răng nham nhở :D.
Tuần sau chắc sẽ phải tính toán lại đường đi nước bước chứ thiệt ra là bắt đầu chán cảnh ăn không ngồi rồi, nghèo đói đổ lên đầu tới nơi, phải chi có ai nuôi, ở nhà nấu cơm thôi, được không?
Ngày mới đã sang lại đọc được một câu thế này
"Buổi ngây thơ, tình trong như cánh chuồn chuồn…"
Tự nhiên muốn đuổi theo chuồn chuồn trên bãi cỏ gần nhà mãi như cái lúc mình lên 7...

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

nếu không muốn đi hết con đường...

Nếu không muốn đi hết con đường...
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi...

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình...

Nếu không muốn đi hết con đường...
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt...)
làm ơn đi mà!...

Làm ơn đi...
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng...

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng...
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà...
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!

-Nguyễn Phong Việt-

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

trà gừng

Bột gừng hoặc gừng già thái sợi/băm nhuyễn, đem đun trong nước sôi với đường cát. Nếu thích mùi trà thì có thể thêm vào đó lá trà tươi, ngoài ra có thể sao gừng sợi cho khô nhìn cho giống trà. Muốn vị ngọt đậm khi nấu có thể dùng đường nâu hoặc khi uống thêm vào một muỗng mật ong.

Mùa đông ở xa nhà, các bạn nên thử nhé. Lúc đau ốm uống cũng rất tốt. :)

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

căn phòng trống

"Có khi đêm dài, giật mình vì nghe tiếng ai, lòng buồn vì những giấc mơ, một ngày qua thêm tiếc nhớ". Dạo này đêm của mình không dài, không giật mình, hôm qua có buồn lòng vì một giấc mơ, nhưng mình không thấy tiếc nhớ những ngày qua.

Nhớ bữa nào mới chat chit với N nói là mình thích tháng 9 nhứt trong cả năm vì thấy chỉ có tháng này là ra con người, còn mấy tháng khác thì là con heo. Giờ mới thấy tháng 9 năm nay dài đằng đẵng, mà chưa thấy gì hấp dẫn hết. Bệnh tật, tai nạn kéo dầm dề đến tận lúc này làm mình thấy ngập ngụa quá rồi. Nguyên năm là con heo luôn rồi. Bao nhiêu ngày trôi qua mà chuyện đâu thì vẫn còn đó, mình thì không còn muốn tới đâu hay tới đó nữa. Hôm nay trời mưa tầm tã. Sáng ra đi xung điện bàn chân xong thì vào công ty. Lại quên uống thuốc. Thấy trống hoác cả người. Không phải vì quên uống thuốc đâu nha. Mình nghĩ là mình đang quên một điều gì đó rất quan trọng, mà giờ này thì không còn nhớ ra được mình quên cái gì :((

Mỗi lần đụng vô viết là mình lại than thở suốt làm chỗ nào cũng nẫu cả ra. Nên mình đã nghĩ là không nên viết lách nhảm nhí gì nữa. Mình ước chi được như ngày trước, chỉ viết những cái thật hài hước, mà vừa gõ xong dòng này thì mình nói liền trong đầu là ước gì không ước, đừng ước mình y như hồi trước...

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

put your records on



Three little birds, sat on my window.
And they told me I don't need to worry.
Summer came like cinnamon
So sweet,
Little girls double-dutch on the concrete.

Maybe sometimes, we've got it wrong, but it's alright
The more things seem to change, the more they stay the same
Oh, don't you hesitate.

Girl, put your records on, tell me your favourite song
You go ahead, let your hair down
Sapphire and faded jeans, I hope you get your dreams,
Just go ahead, let your hair down.

You're gonna find yourself somewhere, somehow.

Blue as the sky, sunburnt and lonely,
Sipping tea in the bar by the roadside,
(just relax, just relax)
Don't you let those other boys fool you,
Got to love that afro hair do.

Maybe sometimes, we feel afraid, but it's alright
The more you stay the same, the more they seem to change.
Don't you think it's strange?

Girl, put your records on, tell me your favourite song
You go ahead, let your hair down
Sapphire and faded jeans, I hope you get your dreams,
Just go ahead, let your hair down.

You're gonna find yourself somewhere, somehow.

'Twas more than I could take, pity for pity's sake
Some nights kept me awake, I thought that I was stronger
When you gonna realise, that you don't even have to try any longer?
Do what you want to.

Girl, put your records on, tell me your favourite song
You go ahead, let your hair down
Sapphire and faded jeans, I hope you get your dreams,
Just go ahead, let your hair down.

Girl, put your records on, tell me your favourite song
You go ahead, let your hair down
Sapphire and faded jeans, I hope you get your dreams,
Just go ahead, let your hair down.

Oh, you're gonna find yourself somewhere, somehow

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

All you need is love

Anh cứ hát mãi cái câu duy nhất của Beatles (duy nhất vì người ta chỉ cần biết câu ấy là đủ, chẳng cần gì thêm): All You Need Is Love. Suốt đời chúng ta đi tìm tình yêu, rồi buồn, không phải là không có gì để yêu, mà vì yêu quá nhiều người, nhiều thứ, nhiều nơi chốn, nhiều khoảnh khắc, nhiều câu chuyện. Yêu nhiều nhưng sao cái cảm giác thiếu nhau vẫn vương vất mãi. Chúng ta mong ước hội ngộ, tưởng tượng được ngồi với nhau một buổi thì sẽ thôi cô độc. Nhưng khi gặp nhau, mọi người nói rất nhiều, và chẳng nói được với nhau gì mấy. Cảm giác khát khao vẫn luôn quanh đây. Khi ra về, điều còn lại là một lỗ trống, một chút băng không chịu tan nơi vách của trái tim. Chúng ta yên lặng khi ngồi trước mặt nhau, và yên lặng khi trở về với căn phòng của riêng mình. Tôi lên mạng, viết một câu nhỏ nhoi gửi đi vào cyberspace: “Hôm nay buồn quá”, rồi cảm thấy nói câu đó không với ai cả dễ hơn nói với người mình yêu nhất. Với những người mình yêu, chỉ có sự yên lặng.

Nỗi cô đơn lâu ngày thành bạn thân, đằm thắm đến nỗi kỷ niệm tôi yêu mến nhất trong một năm nay không phải là những ngày hay đêm vui chơi với các tình yêu, mà là một đêm ngồi chèo queo trên một chuyến xe đò vắng hiu từ miền Trung với một cái iPod bị hết pin (vì iPod luôn luôn bị hết pin khi mình cần nó nhất). Tôi nhìn ra cửa sổ, những vách núi mờ tối, bóng những cây rừng đến gần rồi đi xa, dường như bất động, dường như mênh mang như chưa bao giờ gắn bó với mặt đất, và tôi nghĩ, tất cả những chuyến đi của tôi từ nay về sau sẽ luôn luôn cô đơn, buồn bã và bất định như thế này, và tim tôi chợt buốt lại như chưa bao giờ nó buốt như thế.

Và tôi lại đi tìm tình yêu, bởi vì all you need is love, tôi cần, không biết bao nhiêu thì đủ, trong khi tôi đã trót yêu quá nhiều thứ, đến nỗi tình yêu đã tràn ra khỏi lồng ngực, chảy lan đi mọi phía. Ôi những tình yêu không có hội ngộ, không có lời lẽ nào, không có con nhện nào giăng tơ nhốt những trái tim lại thôi đừng đi xa nữa. Không ai nói với ai: Hãy ở lại đây đêm nay, ít nhất là đêm nay.

(Đoàn Minh Phượng)

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

chiên trứng

Hôm nay, khi đang ngồi cặm cụi trên laptop để vẽ nốt mấy cái biểu đồ. Cô gái nghe được văng vẳng bên ngoài, tiếng một thằng bé trai nói với ba nó: Trông ba như cái bao cát vậy, ba có ổn không? Con sẽ chiên trứng cho ba nhé *hãnh diện*.

Cô ấy thấy cồn cào. Cô đã ước gì cũng có thể nghe được con trai mình nói là nó sẽ chiên trứng cho mình.

Ngày hôm qua sau khi bật khóc vì một chuyện vớ vẩn. Cô ấy nhận ra được một sự việc. Các bạn phải nghe cho kỹ vì cô ấy sẽ chỉ nói một lần này thôi. Cô ấy nhận ra mình đã thực sự là một gái già tuyệt vọng *vật vã*.

Tất nhiên là dù sự thật có phũ phàng như vậy thì từ giờ cho đến khi kiếm được người hãnh diện chiên trứng cho cô ấy thì nàng vẫn có thể tự chiên trứng cho mình và cho những ai có thể ăn trứng chiên thay thế nhiều món khác *một giọt mồ hôi to tướng*.

Vậy nha!!!

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2009

phải làm sao đây

*thở rất dài*

*ngóc đầu lên, gục đầu xuống*

*bứt bứt tóc*

đừng để nỗi đao thim dài, mình chỉ muốn vậy thôi, mà sao nhìu ngừi hông chấp nhận giùm.
phải làm sao thì mới được đây...
mấy năm rồi, giờ ngồi nhìn lại thấy cái mất lớn nhất chính là thời gian.
mình tự có ý nghĩ như vầy, trong người có một cái hố đen, bao nhiêu cảm xúc của mình đều bị hút chặt vô đó, không bao giờ ra lại được nữa, nó sẽ làm điều đó mỗi ngày cho đến khi cả người mình chỉ còn lại cái hố đen đó, rồi *bụp* biến mất tiu :(, mình bây giờ đến buồn cũng không nổi. chẳng muốn làm gì cả :-s

*rút phích*

*ngã*

*ngáy vang nhà*