Bắt đầu từ hôm nay tui muốn nếu có thể thì mỗi ngày sẽ viết về một kỷ niệm vui vẻ. Nhưng mà đâu phải lúc nào cũng vui nên ý tui là cố gắng gom góp những chuyện này lại, mang vui này giúp lại những khi chông chênh, buồn bã. Không thể mỗi ngày thì cũng không sao, cuộc đời cơ bản là buồn.
Ấy ấy vừa mới bảo là chỉ viết về kỷ niệm vui mà nên phải bắt đầu ngay khi đang vui thế này. Hôm nay tự nhiên có người bạn cũ đã bao lâu không gặp lại gọi tui trên y!m chỉ để nói bạn đã lấy chồng và vừa sinh con trai đầu lòng. Ôi chuyện vui biết một lèo thiệt ra cũng tiêu hoá không kịp... Chắc bạn áy náy vì lúc cưới đã không thông báo. Rồi bạn nói sao kén cá chọn canh mãi vậy, mau mau theo kịp chúng bạn đi chứ. Tui lại cười trừ thôi chứ không biết làm gì. Cuộc nói chuyện này làm tui nhớ lại những kỷ niệm hạnh phúc thời tiểu học rồi trung học cơ sở của 2 đứa. Lúc đó tui suốt ngày lê la ở nhà bạn, hai đứa quấn nhau lắm, đi đâu cũng đi cùng. Vì tui được mẹ mua cho xe đạp, bạn lại không có xe nên đi học bạn cũng dành chở tui (vì xe đã là của tui mà nên đi cùng thì bạn phải làm tài xế). Vậy là đi đâu tui cũng được chở, chúng tôi đã chở nhau trên cái xe đạp màu vàng qua bao mùa mưa nắng, đi học, đi chơi, đi coi đánh lộn...
Vậy đó, rồi không biết sao mà lại xa nhau, sau khi vào cấp 3 hầu như chẳng còn liên lạc gì mấy, lên ĐH thì học chung trường, tình cờ gặp lại, rồi lại chia tay, thế mới lạ, sau đó thì đúng là bặt vô âm tín. Tui còn nhớ mùa hè năm chúng tôi học lớp 6, khi đó mẹ bạn ốm nặng rồi mất, lúc đó tui thương bạn lắm. Tui đã nghĩ nếu mà là mình thì mình sẽ ra sao nếu không có mẹ, dù có lúc tui thấy mẹ thật phiền phức nhưng ở cái tuổi đó mà không còn mẹ thật tội nghiệp ghê lắm, tui chỉ hy vọng tình bạn khăng khít của hai đứa sẽ an ủi bạn chút nào trong những ngày đó. Giờ bạn đã có gia đình riêng, mẹ bạn chắc có thể thể yên tâm phần nào rồi.
Tui cũng thấy đã quá may mắn so với bạn vì tui vẫn còn có mẹ, có chuyện tày trời nào mà mẹ liệu thì coi như qua nha, vì thế tui đã tự hứa với lòng nhất định sẽ sống hạnh phúc để mẹ tui có thể yên tâm. Hôm nay rất vui vì nói chuyện lại với bạn và biết được trong những năm tháng mà chúng tôi vắng mặt trong cuộc đời nhau đã có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng kết thúc cũng có thể nói là tốt đẹp. Bạn còn nói giờ lấy chồng ở ĐN, ở ngay cạnh tp BH, có thể vài bữa sẽ ghé thăm em Alley. Ông trời sao mà khéo vẽ chuyện vậy :d.
Giờ buồn ngủ rồi, tui đi ngủ đây, mai mốt vui lại lôi ra kể cho nghe.
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
hôm nay nói chuyện tình yêu
Ngày hôm kia khi ngồi trong xe với bạn vừa ngầu vừa dễ thương, trên đài phát thanh có một cô gái kể chuyện về “tình đầu tan vỡ”, người yêu chia tay không một lý do. Tôi đã cười khi nghe cô nói nửa năm rồi nhưng cô vẫn không sao quên được chàng trai. Tôi cười nhưng trong lòng thấy rất thông cảm vì nếu phải nói gì ngay lúc đó tôi có thể phải thú thật rằng tôi cũng đã từng khao khát biết được một lý do rõ ràng cho cuộc chia tay của mình và sau đó cay đắng nhận ra lý do nào cũng không quan trọng nữa. Nhưng tôi cần đến bốn năm để nhận ra điều đó, tôi chỉ muốn nói với cô gái kia là hãy cho bản thân mình thời gian. Rằng cô hãy đừng cố quên điều gì hết, thời gian sẽ làm giúp cô điều đó. Thời gian thật ra rất tàn nhẫn, những thứ bạn muốn cố chấp lưu giữ theo bên mình rốt cuộc đã mai một và mờ nhoè cùng năm tháng. Có những điều bạn đã từng khắc cốt ghi tâm, giờ chỉ nội việc hình dung lại cũng đòi hỏi một sự cố gắng rất lớn. Vậy là lỗi tại ai, tại người ta từng không trân trọng hay tại bản thân mình không cố gắng phù hợp. Tôi nghĩ có lẽ là cả hai. Hoặc là không gì cả. Chỉ là nó phải như vậy. Và khi đối diện trung thực với những chuyện đã qua, tiếng nói nội tâm đã phải thừa nhận rằng một kết thúc như vậy là điều sẽ phải đến.
Bạn sẽ hỏi làm sao tôi có thể nói về chuyện đã qua đơn giản và dễ dàng như vậy, tôi không có câu trả lời. Nó có thể đã dễ dàng như vậy ngay từ đầu nhưng tại sao đến bây giờ tôi mới dám thừa nhận. Tôi đã nói rồi mà, tôi không biết đâu. Tôi vẫn nhớ một đoạn này trong cuốn sách Vĩnh biệt Tugumi: "Tình yêu là cái mà khi ta nhận ra thì ta đã trót làm rồi, dù là ở tuổi nào cũng thế. Nhưng nó được phân chia rõ ràng thành loại có thể nhìn thấy và loại không nhìn thấy được kết cục, điều đó thì bản thân mình chắc chắn là hiểu rõ nhất. Trường hợp không nhìn thấy được là dấu hiệu của một tình yêu lớn. Khi bác quen bác gái bây giờ, đột nhiên ta có cảm giác tương lai là vô hạn. Vì thế có lẽ không hề gì dù cả hai sống cách xa hay ở bên nhau".
Đôi khi ngồi nhớ lại những chuyện như vầy tôi lại khóc lặng lẽ. Cô gái mà tôi đã từng là giờ đã đi xa. Như tôi đã chia tay cô nàng, chia tay cả những năm tháng mong manh, dữ dội của cái tuổi dở dở ương ương. Chuyện đã qua cũng không có gì hối hận, tôi của bây giờ sống rất vui vẻ. Tôi nói thật lòng. Tôi không bao giờ là người nói hay, viết hay, đặc là nói và viết về tình yêu nên tôi sẽ dừng đây (tôi biết có người sẽ cụt hứng). Tôi chỉ muốn nói hãy hạnh phúc mỗi ngày vì cuộc đời mà bạn chọn. Dù tình yêu có khi thăng trầm, có khi này có khi khác, đừng bao giờ nghĩ về nó trong dằn vặt, đó là điều đáng trân trọng.
Bạn sẽ hỏi làm sao tôi có thể nói về chuyện đã qua đơn giản và dễ dàng như vậy, tôi không có câu trả lời. Nó có thể đã dễ dàng như vậy ngay từ đầu nhưng tại sao đến bây giờ tôi mới dám thừa nhận. Tôi đã nói rồi mà, tôi không biết đâu. Tôi vẫn nhớ một đoạn này trong cuốn sách Vĩnh biệt Tugumi: "Tình yêu là cái mà khi ta nhận ra thì ta đã trót làm rồi, dù là ở tuổi nào cũng thế. Nhưng nó được phân chia rõ ràng thành loại có thể nhìn thấy và loại không nhìn thấy được kết cục, điều đó thì bản thân mình chắc chắn là hiểu rõ nhất. Trường hợp không nhìn thấy được là dấu hiệu của một tình yêu lớn. Khi bác quen bác gái bây giờ, đột nhiên ta có cảm giác tương lai là vô hạn. Vì thế có lẽ không hề gì dù cả hai sống cách xa hay ở bên nhau".
Đôi khi ngồi nhớ lại những chuyện như vầy tôi lại khóc lặng lẽ. Cô gái mà tôi đã từng là giờ đã đi xa. Như tôi đã chia tay cô nàng, chia tay cả những năm tháng mong manh, dữ dội của cái tuổi dở dở ương ương. Chuyện đã qua cũng không có gì hối hận, tôi của bây giờ sống rất vui vẻ. Tôi nói thật lòng. Tôi không bao giờ là người nói hay, viết hay, đặc là nói và viết về tình yêu nên tôi sẽ dừng đây (tôi biết có người sẽ cụt hứng). Tôi chỉ muốn nói hãy hạnh phúc mỗi ngày vì cuộc đời mà bạn chọn. Dù tình yêu có khi thăng trầm, có khi này có khi khác, đừng bao giờ nghĩ về nó trong dằn vặt, đó là điều đáng trân trọng.
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011
Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011
ngủ mãi cũng phải dậy
Dù có muốn trốn cũng có lúc phải đối mặt, sớm muộn mà thôi. Chuyện gì đã qua thì cho nó qua luôn, giờ chưa biết tính bước tiếp theo thế nào chắc trong lúc chờ đợi thì lại ngủ tiếp vậy.
Thời gian này luôn trong tình trạng rất dễ suy sụp, không rõ nguyên nhân. Nhìn lại thì thấy chắc là do thời gian tích lũy, giờ thì chỉ trào ra từ từ thôi. Cũng chẳng lựa được dịp tốt, đúng là lựa ngày không bằng gặp ngày, thôi thì luôn hôm nay đi, sẵn tiện trong người đang bất ổn mà công chuyện thì rối nùi. Vì bản thân cũng tự biết, giờ thì vậy thôi chứ mai lại khác liền nên cũng chẳng còn buồn lên cơn nữa. Nhưng mà chút phiền lụy tự sinh vẫn không sao tránh được.
Đôi khi cảm thấy sống một mình quá nhiều, nên không còn biết đến cảm giác có một người bên cạnh như thế nào. Chuyện của người ta thì đã đành là không thể biết đến, ngay chuyện của mình cũng dần quên hết rồi. Thật đáng buồn!
Thôi thì đành thuận theo tự nhiên vậy, chỉ mong sao có thể sống dễ thở một chút. Chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết, thuyền đến đầu cầu tất sẽ thẳng. Chỉ mong vậy thôi.
Ngủ mãi cũng phải dậy, chi bằng dậy sớm chút, chuẩn bị cho tươm tất. Rồi đi.
Thời gian này luôn trong tình trạng rất dễ suy sụp, không rõ nguyên nhân. Nhìn lại thì thấy chắc là do thời gian tích lũy, giờ thì chỉ trào ra từ từ thôi. Cũng chẳng lựa được dịp tốt, đúng là lựa ngày không bằng gặp ngày, thôi thì luôn hôm nay đi, sẵn tiện trong người đang bất ổn mà công chuyện thì rối nùi. Vì bản thân cũng tự biết, giờ thì vậy thôi chứ mai lại khác liền nên cũng chẳng còn buồn lên cơn nữa. Nhưng mà chút phiền lụy tự sinh vẫn không sao tránh được.
Đôi khi cảm thấy sống một mình quá nhiều, nên không còn biết đến cảm giác có một người bên cạnh như thế nào. Chuyện của người ta thì đã đành là không thể biết đến, ngay chuyện của mình cũng dần quên hết rồi. Thật đáng buồn!
Thôi thì đành thuận theo tự nhiên vậy, chỉ mong sao có thể sống dễ thở một chút. Chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết, thuyền đến đầu cầu tất sẽ thẳng. Chỉ mong vậy thôi.
Ngủ mãi cũng phải dậy, chi bằng dậy sớm chút, chuẩn bị cho tươm tất. Rồi đi.
Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011
tỉnh dậy
có đôi khi tỉnh giấc giữa đêm chỉ muốn gọi điện cho vài người nói là mình ở đây có một mình, thương nhớ họ cả đời.
Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011
Chỉ là cần phải nói gì đó...
E hèm, đây sẽ là entry đầu tiên của năm 2011. Vì mục lục sẽ nhảy ra một tab mới, thiệt sự điều này lúc đầu đã thôi thúc mình viết gì đó giờ lại thấy áp lực quá, khi bắt đầu ngồi gõ cái này mình lại không biết bắt đầu nói gì đây. Thôi, bắt đầu bằng việc nói về năm ngoái đi vậy. Năm vừa rồi của mình không tệ, vì mình đã có những năm còn tệ hơn thế nhiều, dù năm rồi thì mình cũng chẳng thu lượm được gì mấy. Nếu kể lể ra đây thì cũng chẳng quá được mấy cái gạch đầu dòng, thiệt lòng là mình không muốn gạch đầu dòng nên... Uhm, năm qua cũng kể như là một năm mình làm được những gì mình đã ấp ủ, coi như có những thành công từ sau cái cảm nhận rằng là đời mình là một chuỗi những thất bại mà thôi. Và đâu đó người ta vẫn nói thành công nào cũng khởi nguồn từ thất bại, mình không chống chế hay phản đối gì cả, nhưng mình vẫn thấy những ai thành công liền ngay từ đầu cũng vẫn rất tốt... bạn không nhất thiết phải trải qua thất bại :)).
Đã có những khoảng thời gian mình cảm thấy rất kiệt sức, không phải vì công việc mà có gì đó kiệt quệ bên trong mình. Mình luôn nghĩ rằng nó phải như thế này thế này thì sẽ tốt nhưng tại sao nó không phải như vậy, người ta sao không làm vậy. Rồi thì thực tế cũng trả lời không ít những thắc mắc đó cho mình, nhiều lúc câu trả lời rất phũ phàng, nó làm mình hụt hẫng dài dài. Những ngộ nhận và thiếu hụt đó làm mình thấy khổ sở kinh khủng lắm. Nhưng nếu phải nói một cái gì từ tận đáy lòng thì mình muốn cảm ơn tất cả những bất toàn, bất định đó, cả bên ngoài và bên trong bản thân mình. Mình muốn cảm ơn Nhi, Quang và những ai đã tham gia cùng mình trong những ngày tháng ở Alley. Mình muốn cảm ơn bố mẹ, em gái vì một năm với rất nhiều thay đổi của gia đình chúng ta, có lẽ nguyên năm vừa rồi cả nhà đã chuyển động còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm mà chúng ta đã có cùng nhau.
Nghe cứ như lên nhận giải thưởng Oscar. Thiệt sự thì mình cần phải nói những lời này ra. Mình đã có những ngày rất vui, bên cạnh những ngày rất buồn... ngủ. Có cả những ngày rất dài như thể nếu ngày đó mà hết thì mình cũng chết :p. Chỉ 2 tuần trước thôi chị Việt Linh hỏi mình "tại sao chị gọi cho mày mà không được?", chị nói sao em trốn đi đâu mà tụi nó nói là em biệt tích luôn rồi, câu hỏi không biết là giỡn hay thiệt nhưng thấy giật mình. Mình đâu có thích chơi trốn tìm. Mình đã từng luôn rất sợ có ai đó gọi cho mình mà mình không biết. Sợ hãi những chuyện xảy ra ở ngoài kia mà không có mình ở đó. Nhưng rồi mình nhận ra (chậm rì và ngu ngốc) mình không phải 3 đầu 6 tay, và không thể có mặt ở mọi chỗ. Phải chấp nhận rằng một năm diều cũng đứt dây năm bảy bận trước khi có thể nằm yên không động đậy ở dẻo sông hay ngọn cây nào đó (mình không muốn đu dây điện). Dù có đang hoàn toàn hạnh phúc với mọi thứ thì rồi mình vẫn sẽ năm phút đổi ý một lần. Vậy đó, chẳng có gì là mãi mãi, nhưng 5 phút một lần thì cuộc đời mình sẽ loay hoay suốt mà thôi. Còn em Nhật thì nói mình là the non-multitasking one. Mình thiệt sự giống như hđh MS DOS cổ lỗ sĩ, đã quá già để thay đổi rồi xao? :((. Lâu lâu vẫn bị bạn Nhi nheo nhéo là không bao giờ là quá muộn để bắt đầu những điều mình muốn nhưng mình cái gì cũng muốn thì sống làm xao :|. Chưa kể lâu lâu lại như trẻ con trốn vô góc nhà để không ai biết, để mọi người hoảng lên. Ừ thì để tự kỷ đó được chưa. Và mình sẽ phải sống chung với những điều đó cho tới hết đời :d.
Tâm sự hôm nay sao dông dài, bụng réo ùng ục mà thấy chưa biết kết luận như nào :|. Vì đã thừa nhận mình chán phèo, trẻ con như vậy thì ước mơ lớn nhất của mình là sang năm sau đủ thời gian và dũng cảm để dấn thân nhiều hơn. Muốn làm được nhiều việc hơn, chơi bời cũng nhiều hơn, chiêm nghiệm nhiều hơn thay vì ngủ T.T.
Năm mới hạnh phúc nha các bạn. Chỉ mong sao bớt buồn ngủ chứ cứ vầy thì rồi cũng đâu vô đấy :)).
Đã có những khoảng thời gian mình cảm thấy rất kiệt sức, không phải vì công việc mà có gì đó kiệt quệ bên trong mình. Mình luôn nghĩ rằng nó phải như thế này thế này thì sẽ tốt nhưng tại sao nó không phải như vậy, người ta sao không làm vậy. Rồi thì thực tế cũng trả lời không ít những thắc mắc đó cho mình, nhiều lúc câu trả lời rất phũ phàng, nó làm mình hụt hẫng dài dài. Những ngộ nhận và thiếu hụt đó làm mình thấy khổ sở kinh khủng lắm. Nhưng nếu phải nói một cái gì từ tận đáy lòng thì mình muốn cảm ơn tất cả những bất toàn, bất định đó, cả bên ngoài và bên trong bản thân mình. Mình muốn cảm ơn Nhi, Quang và những ai đã tham gia cùng mình trong những ngày tháng ở Alley. Mình muốn cảm ơn bố mẹ, em gái vì một năm với rất nhiều thay đổi của gia đình chúng ta, có lẽ nguyên năm vừa rồi cả nhà đã chuyển động còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm mà chúng ta đã có cùng nhau.
Nghe cứ như lên nhận giải thưởng Oscar. Thiệt sự thì mình cần phải nói những lời này ra. Mình đã có những ngày rất vui, bên cạnh những ngày rất buồn... ngủ. Có cả những ngày rất dài như thể nếu ngày đó mà hết thì mình cũng chết :p. Chỉ 2 tuần trước thôi chị Việt Linh hỏi mình "tại sao chị gọi cho mày mà không được?", chị nói sao em trốn đi đâu mà tụi nó nói là em biệt tích luôn rồi, câu hỏi không biết là giỡn hay thiệt nhưng thấy giật mình. Mình đâu có thích chơi trốn tìm. Mình đã từng luôn rất sợ có ai đó gọi cho mình mà mình không biết. Sợ hãi những chuyện xảy ra ở ngoài kia mà không có mình ở đó. Nhưng rồi mình nhận ra (chậm rì và ngu ngốc) mình không phải 3 đầu 6 tay, và không thể có mặt ở mọi chỗ. Phải chấp nhận rằng một năm diều cũng đứt dây năm bảy bận trước khi có thể nằm yên không động đậy ở dẻo sông hay ngọn cây nào đó (mình không muốn đu dây điện). Dù có đang hoàn toàn hạnh phúc với mọi thứ thì rồi mình vẫn sẽ năm phút đổi ý một lần. Vậy đó, chẳng có gì là mãi mãi, nhưng 5 phút một lần thì cuộc đời mình sẽ loay hoay suốt mà thôi. Còn em Nhật thì nói mình là the non-multitasking one. Mình thiệt sự giống như hđh MS DOS cổ lỗ sĩ, đã quá già để thay đổi rồi xao? :((. Lâu lâu vẫn bị bạn Nhi nheo nhéo là không bao giờ là quá muộn để bắt đầu những điều mình muốn nhưng mình cái gì cũng muốn thì sống làm xao :|. Chưa kể lâu lâu lại như trẻ con trốn vô góc nhà để không ai biết, để mọi người hoảng lên. Ừ thì để tự kỷ đó được chưa. Và mình sẽ phải sống chung với những điều đó cho tới hết đời :d.
Tâm sự hôm nay sao dông dài, bụng réo ùng ục mà thấy chưa biết kết luận như nào :|. Vì đã thừa nhận mình chán phèo, trẻ con như vậy thì ước mơ lớn nhất của mình là sang năm sau đủ thời gian và dũng cảm để dấn thân nhiều hơn. Muốn làm được nhiều việc hơn, chơi bời cũng nhiều hơn, chiêm nghiệm nhiều hơn thay vì ngủ T.T.
Năm mới hạnh phúc nha các bạn. Chỉ mong sao bớt buồn ngủ chứ cứ vầy thì rồi cũng đâu vô đấy :)).
Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010
hãy cho tình yêu một cơ hội
Mới chiều hôm qua, mẹ gọi điện thông báo một chuyện này, mà bây giờ chỉ nội cái việc tiếp nhận nó cũng đủ làm mình đau khan cổ, phải tiêu hóa từng cục một, chứ nuốt hết một lần thì mình thua rồi.
Lần đầu tiên trong đời, một đứa con gái không có tín ngưỡng nào muốn cầu xin Chúa một điều tha thiết. Lạy Chúa, xin Người hãy chúc phúc cho điều mà Người đã khởi sự nơi hai em.
(xin Người bỏ chút thời gian quí báu để ý đến lời cầu xin của một con người lạc lõng và cô đơn như con :p.)
Giờ thì mình chỉ mong mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Ước gì có ai đó nói với mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
Lần đầu tiên trong đời, một đứa con gái không có tín ngưỡng nào muốn cầu xin Chúa một điều tha thiết. Lạy Chúa, xin Người hãy chúc phúc cho điều mà Người đã khởi sự nơi hai em.
(xin Người bỏ chút thời gian quí báu để ý đến lời cầu xin của một con người lạc lõng và cô đơn như con :p.)
Giờ thì mình chỉ mong mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Ước gì có ai đó nói với mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010
nếu chiều nay không có ai...
haha từ ngày bán quán mình hay hát nhái cái bài nếu chiều nay không có anh ai sẽ đưa em về thành nếu chiều nay không có ai :)), vì quán ế nhất là rơi vô buổi chiều thế này đây. không có ai thì cũng hơi quá, chỉ có 2 3 mống chẳng bõ dính răng, ấy là mình không có ăn thịt người đâu.
trưa trưa đang lơ mơ gật gù thì ào một cái mưa tung tóe khắp nơi, làm mình với con Minh không kịp trở tay, chạy vội ra vườn gom nệm với khăn bàn vào đến nơi nhìn trời mà ngán ngẩm, mới 3h mà tối mờ như 6h :D. mấy chị em chỉ muốn lăn đùng ra giữa ghế mà ngủ tới tối rồi thức dậy bán tiếp, mà khách thì vẫn còn ngồi đây sao mà lăn da đâu cho được :)).
làm lụng cả mấy năm trời nay chưa có khi nào rơi vô hoàn cảnh kiếm được ít tiền mà không biết làm xao để tiêu. một tuần bảy ngày đều chui ra chui vào chỗ này rồi thôi, có tiền cũng không biết làm xao mà xài nữa =)). đã vậy bây giờ sống chỉ để mong đến cuối tuần, vì thứ bảy chủ nhật khách mới đông, còn lại thì vật vờ cho qua ngày thôi. mà người ta mong cuối tuần để nghỉ ngơi mình lại đi mong cuối tuần chỉ để bán được thêm chút đỉnh, mấy cái chuyện này làm mình thấy muốn bệnh.
lao động mười mấy tiếng một ngày chỉ để nhận ra con người bị giới hạn nhiều như thế nào, và cá nhân mình là người yếu đuối như thế nào. tự nhiên thấy tức giận với cái kiểu làm ăn chả biết ngày đêm, bán mạng của nhiều người. mà mình cá là chả có ai muốn đâu đều là vì dòng đời xô đẩy. quay lại dòm mình, rồi dòm qua con Minh, thấy sao tội nghiệp quá. nhiều khi thấy nó bức bối, hờn mát với người này người kia cũng đành chịu vì không ai có thể quần quật cả ngày mà vẫn tươi cười dễ thương với người khác, yêu cầu như vậy hoặc quá ngây thơ hoặc bị điên :|. mà mình thì nhiều lúc còn cáu nhặng lên chả vì cái gì, bán mắm tôm mắm tép suốt, riết rồi thành mụ già cáu kỉnh :|. chả biết sao mà sống càng ngày càng khó :((.
tự nhủ là việc gì cũng vậy, cứ buông tay được là phải buông liền. làm người vất vả là vậy rồi nên hãy cư xử với nhau nhẹ nhàng thôi. mình cũng chỉ mong nghĩ được làm được, dám nghĩ, dám làm. còn những buổi chiều thế này lăn ra được lúc nào vui lúc đó thôi chứ còn biết làm gì =)).
trưa trưa đang lơ mơ gật gù thì ào một cái mưa tung tóe khắp nơi, làm mình với con Minh không kịp trở tay, chạy vội ra vườn gom nệm với khăn bàn vào đến nơi nhìn trời mà ngán ngẩm, mới 3h mà tối mờ như 6h :D. mấy chị em chỉ muốn lăn đùng ra giữa ghế mà ngủ tới tối rồi thức dậy bán tiếp, mà khách thì vẫn còn ngồi đây sao mà lăn da đâu cho được :)).
làm lụng cả mấy năm trời nay chưa có khi nào rơi vô hoàn cảnh kiếm được ít tiền mà không biết làm xao để tiêu. một tuần bảy ngày đều chui ra chui vào chỗ này rồi thôi, có tiền cũng không biết làm xao mà xài nữa =)). đã vậy bây giờ sống chỉ để mong đến cuối tuần, vì thứ bảy chủ nhật khách mới đông, còn lại thì vật vờ cho qua ngày thôi. mà người ta mong cuối tuần để nghỉ ngơi mình lại đi mong cuối tuần chỉ để bán được thêm chút đỉnh, mấy cái chuyện này làm mình thấy muốn bệnh.
lao động mười mấy tiếng một ngày chỉ để nhận ra con người bị giới hạn nhiều như thế nào, và cá nhân mình là người yếu đuối như thế nào. tự nhiên thấy tức giận với cái kiểu làm ăn chả biết ngày đêm, bán mạng của nhiều người. mà mình cá là chả có ai muốn đâu đều là vì dòng đời xô đẩy. quay lại dòm mình, rồi dòm qua con Minh, thấy sao tội nghiệp quá. nhiều khi thấy nó bức bối, hờn mát với người này người kia cũng đành chịu vì không ai có thể quần quật cả ngày mà vẫn tươi cười dễ thương với người khác, yêu cầu như vậy hoặc quá ngây thơ hoặc bị điên :|. mà mình thì nhiều lúc còn cáu nhặng lên chả vì cái gì, bán mắm tôm mắm tép suốt, riết rồi thành mụ già cáu kỉnh :|. chả biết sao mà sống càng ngày càng khó :((.
tự nhủ là việc gì cũng vậy, cứ buông tay được là phải buông liền. làm người vất vả là vậy rồi nên hãy cư xử với nhau nhẹ nhàng thôi. mình cũng chỉ mong nghĩ được làm được, dám nghĩ, dám làm. còn những buổi chiều thế này lăn ra được lúc nào vui lúc đó thôi chứ còn biết làm gì =)).
Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010
hey monkey
Shaun: You're so beautiful.
Zach: [laughs] Shut up.
Shaun: Hey, learn to take a compliment.
Zach: Thanks.
mình cũng bật cười khi 2 anh chàng nói chuyện với nhau như vậy. ối giời, về đến nhà là mình lại châu đầu vào 2 ảnh :)).
mẹ đã đi chợ mua gà và bắp cải để tối bóp gỏi :|, đã gần 4h, và nói là về tới nơi sẽ lăn ra giường cho sướng nhưng chơi dài dạc tới giờ chưa ngủ được miếng nào. về nhà nhìn thấy Hello thật thảm hại, nó run lập cập vì thời tiết đột nhiên trở lạnh lạ lùng như vầy. chỉ mới 3 tuần không gặp nhìn nó cứ lạ thế nào đó, thật là kỳ cục khi nói như vậy. có vẻ cả hai đều đã quá già để chơi cùng nhau :)).
chưa đi mà đã lại thấy nhớ nhà, nhưng ngồi đây lọc cọc như vầy thú thiệt mình nhớ quán kinh khủng. đời đúng là khốn nạn...
tính đi coi phim nhưng cứ chết dí với mấy ảnh không dứt ra được. vẫn chưa đi lấy được đồ của Faye gửi, đã lâu quá rồi, thấy sốt ruột ghê. còn muốn đi mua thêm ít dụng cụ, sách báo nhưng giờ thì ngồi bán than như thế này vì trời lại bắt đầu mưa gió óò.
thiệt ra muốn đặt tựa Hey Jude cho nó vui mà Jude là đứa nào đâu có quen :|. nói với bạn muốn đặt tên con trai sau này là Jude chỉ vì thích ngày nào cũng kêu "hey, Jude" cho nó xướng cái miệng =)). thôi nhảm quá :((.
sao giờ thấy sổ sách nhiều thứ linh tinh quá lại thấy buồn ngủ rồi ta ơi. trời lại sắp sáng huhu, không kịp chơi mà cũng không kịp làm, rồi thì cả đời mình không kịp sống cho đàng hoàng, có lẽ chỉ còn cách ngồi chờ trời sáng thôi chứ biết làm gì =)). dù sao cũng ngủ ngon đi đã.
muốn xin cây khế của bố già mà làm xao chở đi đâu nổi. chọc con bé gái nói ông già trồng cây khế mai mốt gia tài để lại cho con cả hết còn phần con út được cây khế đó =)), quạ giờ coi bộ kiếm cũng khó chứ đừng nói tới vàng :((. buồn ngủ tê tái mà mùi gà thơm quá thôi bò xuống ăn xong rồi tính :((.
Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010
đang buồn... ngủ
mình chỉ muốn ngủ mãi, mỗi ngày thức dậy đứng lên bằng ý chí là chính chứ thể xác thì chẳng còn biết là đi mượn của ai mà sao thấy nó rời ra cả.
mẹ gọi điện kể chuyện ở nhà, nhớ những trưa vắng ngủ dài dạc cho đến chiều muộn, thức dậy thì mọi người đã đi rồi, cái cảm giác trống vắng đó lúc nào cũng làm mình buồn không tả nổi :D. mình nhớ nhà và lại buồn ngủ :|
mình mong những cơn buồn ngủ này rồi sẽ ít dần đi. mình muốn chạy đi chạy lại nơi nào đó chứ không phải ngồi ở đây hết nhìn nắng rồi lại nhìn mưa. rồi mình lại nhớ bạn...
nhưng mình biết khi tất cả những năm tháng này qua đi mình sẽ lại ngồi nhớ nó tha thiết. mình còn ở đây không chỉ có một mình, còn có bạn bè, những người coi mình như người thân... giờ thì còn thêm một đám lâu nhâu xung quanh, tụi nó cũng còn cần phải được làm việc, được chỉ bảo thêm, rồi còn tiền lương, ngoài tiền thì về mặt con người mà nói thì còn tình cảm với nhau, với công việc, với nơi làm, thôi thì đủ thứ trên trời dưới đất làm mình cũng tỉnh cả ngủ :((
chỉ mới mấy bữa thôi ngày tháng còn dài lắm, phải dấn bước mà đi chứ không thì cũng chả ai để yên cho mà ngủ huhu
mẹ gọi điện kể chuyện ở nhà, nhớ những trưa vắng ngủ dài dạc cho đến chiều muộn, thức dậy thì mọi người đã đi rồi, cái cảm giác trống vắng đó lúc nào cũng làm mình buồn không tả nổi :D. mình nhớ nhà và lại buồn ngủ :|
mình mong những cơn buồn ngủ này rồi sẽ ít dần đi. mình muốn chạy đi chạy lại nơi nào đó chứ không phải ngồi ở đây hết nhìn nắng rồi lại nhìn mưa. rồi mình lại nhớ bạn...
nhưng mình biết khi tất cả những năm tháng này qua đi mình sẽ lại ngồi nhớ nó tha thiết. mình còn ở đây không chỉ có một mình, còn có bạn bè, những người coi mình như người thân... giờ thì còn thêm một đám lâu nhâu xung quanh, tụi nó cũng còn cần phải được làm việc, được chỉ bảo thêm, rồi còn tiền lương, ngoài tiền thì về mặt con người mà nói thì còn tình cảm với nhau, với công việc, với nơi làm, thôi thì đủ thứ trên trời dưới đất làm mình cũng tỉnh cả ngủ :((
chỉ mới mấy bữa thôi ngày tháng còn dài lắm, phải dấn bước mà đi chứ không thì cũng chả ai để yên cho mà ngủ huhu
Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010
một buổi tối thứ năm
entry hiếm hoi của thứ năm. lúc này đang ngồi một mình trong quán, mưa to quá, phải bật nhạc cho đỡ buồn. giờ này cũng là lúc bạn đi làm về. không biết có ướt nhiều không?
ngồi trong nhà tất nhiên là sướng nhất. chỉ là một mình thì hơi buồn. mong mau đi vào kinh doanh để có khách nào đó vào ngồi giờ này, trời cũng dư lày để buồn chung :|.
mới có 2 3 bữa thôi, sáng nay khi chạy trên đường thì nhớ Sài Gòn chết đi được. nhiều lúc nghĩ nếu thực sự đây là việc mà mình muốn làm thì tại sao lại thấy mệt và buồn. và rồi câu trả lời là lần nào chả vậy. mình chỉ là đứa cả thèm chóng chán, gian nan thì nản, lúc nào cũng có suy nghĩ bỏ của chạy lấy người. nên mới nói chỉ có người nào thân lắm mới chịu đựng nổi mình thôi.
vậy đó, chẳng biết ngày mai thế nào? còn bữa nay là một bữa làm được rất nhiều việc, thấy cũng tự vui một chút.
gần như đã sắp xếp thoả đáng rồi. chỉ còn mỗi một chuyện là từ ngày đi ở trọ chưa có tối nào ngủ mà tóc kịp khô. chắc phải mua máy sấy tóc. chứ sáng ngủ dậy nhìn không khác con quạ là bao nhiêu :)).
ngồi trong nhà tất nhiên là sướng nhất. chỉ là một mình thì hơi buồn. mong mau đi vào kinh doanh để có khách nào đó vào ngồi giờ này, trời cũng dư lày để buồn chung :|.
mới có 2 3 bữa thôi, sáng nay khi chạy trên đường thì nhớ Sài Gòn chết đi được. nhiều lúc nghĩ nếu thực sự đây là việc mà mình muốn làm thì tại sao lại thấy mệt và buồn. và rồi câu trả lời là lần nào chả vậy. mình chỉ là đứa cả thèm chóng chán, gian nan thì nản, lúc nào cũng có suy nghĩ bỏ của chạy lấy người. nên mới nói chỉ có người nào thân lắm mới chịu đựng nổi mình thôi.
vậy đó, chẳng biết ngày mai thế nào? còn bữa nay là một bữa làm được rất nhiều việc, thấy cũng tự vui một chút.
gần như đã sắp xếp thoả đáng rồi. chỉ còn mỗi một chuyện là từ ngày đi ở trọ chưa có tối nào ngủ mà tóc kịp khô. chắc phải mua máy sấy tóc. chứ sáng ngủ dậy nhìn không khác con quạ là bao nhiêu :)).
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)